孝梅

(宋代)安道

南风吹南枝,一白点万绿。岁寒谁知心,孟宗林下竹。

《孝梅》拼音标注

xiào méi
nán fēng chūi nán zhī,
yī bái diǎn wàn lv̀。
sùi hán shúi zhī xīn,
mèng zōng lín xià zhú。