清寒

(宋代)张侃

臞叟久不出,短帽半离披。天公有新事,剪雪玉参差。

仰瞻银海眩,须臾肆寒威。试呼缄口翁,时复一中之。

初如薝卜飘,终似白练驰。阴气无所泄,乘风舞绥绥。

山明失紫翠,手板休拄颐。溪流有层冰,艇子寸步移。

寒禽集深条,可怜翅翎垂。拥炉回阳春,始觉温四肢。

我生仅再见,老农重嗟咨。锦里杜子美,姑溪周紫芝

文章江汉流,初不事支辞。遗编可推究,古岂异今时。

无此雪与寒,何翅五吟诗。宜瑞不患寡,写檄诛云师。

《清寒》拼音标注

qīng hán
qú sǒu jǐu bù chū,
duǎn mào bàn lí pī。
tiān gōng yǒu xīn shì,
jiǎn xuě yù cān chà。
yǎng zhān yín hǎi xuàn,
xū yú sì hán wēi。
shì hū jiān kǒu wēng,
shí fù yī zhōng zhī。
chū rú zhán bǔ piāo,
zhōng sì bái liàn chí。
yīn qì wú suǒ xiè,
chéng fēng wǔ sūi sūi。
shān míng shī zǐ cùi,
shǒu bǎn xīu zhǔ yí。
xī líu yǒu céng bīng,
tǐng zǐ cùn bù yí。
hán qín jí shēn tiáo,
kě lián chì líng chúi。
yǒng lú húi yáng chūn,
shǐ jué wēn sì zhī。
wǒ shēng jǐn zài jiàn,
lǎo nóng zhòng jiē zī。
jǐn lǐ dù zǐ měi,
gū xī zhōu zǐ zhī。
wén zhāng jiāng hàn líu,
chū bù shì zhī cí。
yí biān kě tūi jīu,
gǔ qǐ yì jīn shí。
wú cǐ xuě yǔ hán,
hé chì wǔ yín shī。
yí rùi bù huàn guǎ,
xiě xí zhū yún shī。