秋日閒居十首 其四

(宋代)张侃

秋崖一段清,秋水暗生池。眼力所尽处,不特宋玉悲。

化工尔许巧,閒花糁枯枝。凉生细细吐,月缓重重垂。

但恨古之人,未能铸好辞。从叟悲秋语,如石不可移。

独爱白乐天,酌酒细吟诗。渐喜无人听,格外只自知。

《秋日閒居十首 其四》拼音标注

qīu rì xián jū shí shǒu qí sì
qīu yá yī duàn qīng,
qīu shǔi àn shēng chí。
yǎn lì suǒ jǐn chù,
bù tè sòng yù bēi。
huà gōng ěr xǔ qiǎo,
xián huā sān kū zhī。
liáng shēng xì xì tǔ,
yuè huǎn zhòng zhòng chúi。
dàn hèn gǔ zhī rén,
wèi néng zhù hǎo cí。
cóng sǒu bēi qīu yǔ,
rú shí bù kě yí。
dú ài bái lè tiān,
zhuó jǐu xì yín shī。
jiàn xǐ wú rén tīng,
gé wài zhǐ zì zhī。