安定山

(宋代)张恪

常怀玉垒李谪仙,精神浩瀚游八表。顶摩苍天弄白日,方丈蓬莱思清矫。吾乡夙号山水邦,萦青缭白杂苍缥。人间要自有佳趣。何必陈瞷扶桑晓。江郎秀色照闽吴,咀嚼自可忘幽悄。烂柯山与浮云齐,突星骑石凌飞鸟。何独此山名未燿,无乃潜德避喧扰。定是壶中小有天,众星未易立谭了。物之显晦固有数,巧历谁能穷忽秒。我闻雁岩古业无,山经不载事沉杳。后世奇秘始发见,游人足迹竟盘绕。九华妙观人未睹,刘郎当时眼偏瞭。固知有物必有遇,此理甚明非深渺。岂惟安定名不腐,自觉刘郎才力少。我诗那能为重轻,九鼎借助鸿毛小。群豪自可继唐贤,联名况有诗僧皎。

安定山》拼音标注

ān dìng shān
cháng huái yù lěi lǐ zhé xiān,
jīng shén hào hàn yóu bā biǎo。
dǐng mó cāng tiān nòng bái rì,
fāng zhàng péng lái sī qīng jiǎo。
wú xiāng sù hào shān shǔi bāng,
yíng qīng liáo bái zá cāng piǎo。
rén jiān yào zì yǒu jiā qù。
hé bì chén xián fú sāng xiǎo。
jiāng láng xìu sè zhào mǐn wú,
jǔ jiáo zì kě wàng yōu qiǎo。
làn kē shān yǔ fú yún qí,
tū xīng qí shí líng fēi niǎo。
hé dú cǐ shān míng wèi yào,
wú nǎi qián dé bì xuān rǎo。
dìng shì hú zhōng xiǎo yǒu tiān,
zhòng xīng wèi yì lì tán le。
wù zhī xiǎn hùi gù yǒu shù,
qiǎo lì shúi néng qióng hū miǎo。
wǒ wén yàn yán gǔ yè wú,
shān jīng bù zài shì chén yǎo。
hòu shì qí mì shǐ fā jiàn,
yóu rén zú jī jìng pán rào。
jǐu huá miào guān rén wèi dǔ,
líu láng dāng shí yǎn piān liǎo。
gù zhī yǒu wù bì yǒu yù,
cǐ lǐ shén míng fēi shēn miǎo。
qǐ wéi ān dìng míng bù fǔ,
zì jué líu láng cái lì shǎo。
wǒ shī nà néng wèi zhòng qīng,
jǐu dǐng jiè zhù hóng máo xiǎo。
qún háo zì kě jì táng xián,
lián míng kuàng yǒu shī sēng jiǎo 。