过南美轩读汪彦章倪巨济诗用壁间韵

(宋代)张扩

筇杖芒鞋野性驯,偶寻幽性到祗园。琅玕千本日应长,美影摇风清荫繁。

未堪截管变律吕,且乞汗青传子孙。壁间旧有故人题,妙语洒落今仍存。

那忧积雪折老干,豫借暖律生枯根。我来二子更南北,惟有此君堪与言。

《过南美轩读汪彦章倪巨济诗用壁间韵》拼音标注

guò nán měi xuān dú wāng yàn zhāng ní jù jì shī yòng bì jiān yùn
qióng zhàng máng xié yě xìng xún,
ǒu xún yōu xìng dào zhī yuán。
láng gān qiān běn rì yìng cháng,
měi yǐng yáo fēng qīng yìn fán。
wèi kān jié guǎn biàn lv̀ lv̌,
qiě qǐ hàn qīng chuán zǐ sūn。
bì jiān jìu yǒu gù rén tí,
miào yǔ sǎ luò jīn réng cún。
nà yōu jī xuě zhé lǎo gān,
yù jiè nuǎn lv̀ shēng kū gēn。
wǒ lái èr zǐ gèng nán běi,
wéi yǒu cǐ jūn kān yǔ yán。