赋得可怜人度可怜宵

(明代)张孟兼

灯花剔瘦鬓上蝉,梭鸡雨声泣红绵。瓦盆盛水渴如漆,垂额不照鸦纹玄。

青奁无脂陂陀小,单衾著膝看霜晓。饥虫食粉化蛾飞,芙蓉尽乾春燕少。

去年买坞种杨柳,春去采芝秋缚帚。荒烟碾尘高似树,蛴螬朴墨入马口。

空条渐老月渐稀,月时空有雨洒衣。花房遣梦化为蜜,醒时不见蝴蝶飞。

三更食蜜如食淀,寒鸦孤栖不穿线。鬼母轻摇蜀国弦,外孙慵贴邯郸绢。

天河水决弓声催,漏板铜销冷如箭。香軿叠绿垂花铃,乙夜采兰烧至丁。

忽剪茱萸作秋宛,懒从镜里留星星。龟甲无心老红晕,横取金蚕报双鬓。

鹅黄不度□上风,蜡泪新痕为谁尽。

《赋得可怜人度可怜宵》拼音标注

fù dé kě lián rén dù kě lián xiāo
dēng huā tī shòu bìn shàng chán,
suō jī yǔ shēng qì hóng mián。
wǎ pén shèng shǔi kě rú qī,
chúi é bù zhào yā wén xuán。
qīng lián wú zhī bēi tuó xiǎo,
dān qīn zhù xī kàn shuāng xiǎo。
jī chóng shí fěn huà é fēi,
fú róng jǐn gān chūn yàn shǎo。
qù nián mǎi wù zhǒng yáng lǐu,
chūn qù cǎi zhī qīu fú zhǒu。
huāng yān niǎn chén gāo sì shù,
qí cáo pò mò rù mǎ kǒu。
kōng tiáo jiàn lǎo yuè jiàn xī,
yuè shí kōng yǒu yǔ sǎ yī。
huā fáng qiǎn mèng huà wèi mì,
xǐng shí bù jiàn hú dié fēi。
sān gèng shí mì rú shí diàn,
hán yā gū qī bù chuān xiàn。
gǔi mǔ qīng yáo shǔ guó xián,
wài sūn yōng tiē hán dān juàn。
tiān hé shǔi jué gōng shēng cūi,
lòu bǎn tóng xiāo lěng rú jiàn。
xiāng píng dié lv̀ chúi huā líng,
yǐ yè cǎi lán shāo zhì dīng。
hū jiǎn zhū yú zuò qīu wǎn,
lǎn cóng jìng lǐ líu xīng xīng。
gūi jiǎ wú xīn lǎo hóng yūn,
héng qǔ jīn cán bào shuāng bìn。
é huáng bù dù □ shàng fēng,
là lèi xīn hén wèi shúi jǐn。