经史法戒诗 其一

(清代)张鹏翀

夏造衰兮殷道兴,得贤臣分作股肱。股肱辛勤亲五就,故主荒淫终莫救。

岁苦旱兮殚忧心,躬为牺兮祀桑林。苞苴女谒备自责,祷辞未毕倾甘霖。

至诚感神信如此,天道只如人道迩。一夫失所真宰愁,莫令君门悬万里。

《经史法戒诗 其一》拼音标注

jīng shǐ fǎ jiè shī qí yī
xià zào shuāi xī yīn dào xīng,
dé xián chén fēn zuò gǔ gōng。
gǔ gōng xīn qín qīn wǔ jìu,
gù zhǔ huāng yín zhōng mò jìu。
sùi kǔ hàn xī dān yōu xīn,
gōng wèi xī xī sì sāng lín。
bāo jū nv̌ yè bèi zì zé,
dǎo cí wèi bì qīng gān lín。
zhì chéng gǎn shén xìn rú cǐ,
tiān dào zhǐ rú rén dào ěr。
yī fū shī suǒ zhēn zǎi chóu,
mò lìng jūn mén xuán wàn lǐ。