读白乐天诗书后
(清代)张品桢
细玩乐天诗,情真语自挚。虽乏建安骨,要具风人致。
颜谢穷幽深,雕刻非所志。陶公本性真,臭味原无二。
纵非李杜匹,雅可张一帜。昌黎逞雄肆,所就各殊异。
长吉苦呕心,奚如此乐易。微之夙并驰,恐或难联辔。
中伦与中虑,逸情常远寄。时似天籁鸣,顾盼饶妩媚。
不必斗奇险,切切含鼓吹。胸怀凛冰清,吐属绝尘累。
如以佛法论,骚坛大自在。高吟《贺雨篇》,孰是音可嗣。
《读白乐天诗书后》拼音标注
dú bái lè tiān shī shū hòu
xì wán lè tiān shī,
qíng zhēn yǔ zì zhì。
sūi fá jiàn ān gǔ,
yào jù fēng rén zhì。
yán xiè qióng yōu shēn,
diāo kè fēi suǒ zhì。
táo gōng běn xìng zhēn,
chòu wèi yuán wú èr。
zòng fēi lǐ dù pǐ,
yǎ kě zhāng yī zhì。
chāng lí chěng xióng sì,
suǒ jìu gè shū yì。
cháng jí kǔ ōu xīn,
xī rú cǐ lè yì。
wēi zhī sù bìng chí,
kǒng huò nán lián pèi。
zhōng lún yǔ zhōng lv̀,
yì qíng cháng yuǎn jì。
shí sì tiān lài míng,
gù pàn ráo wǔ mèi。
bù bì dǒu qí xiǎn,
qiē qiē hán gǔ chūi。
xiōng huái lǐn bīng qīng,
tǔ shǔ jué chén lèi。
rú yǐ fó fǎ lùn,
sāo tán dà zì zài。
gāo yín 《 hè yǔ piān 》,
shú shì yīn kě sì。