仙华重午
(宋代)张森
空山值端午,采采南涧滨。采生裹白石,涧水清粼粼。蟠根寸九节,服食能通真。采之不盈掬,土洁含芳辛。行行登绝境,有花如车轮。奇哉莫小识,持扣山中人。山人耳垂肩,羽佩青衣巾。乘飚控玄鹤,汎景下苍岷。我行意其仙,再拜询所因。仙人揽花笑,见尔还千春。语我勿复道,倏去无留尘。归来有余叹,三嚥华池津。
《仙华重午》拼音标注
xiān huá zhòng wǔ
kōng shān zhí duān wǔ,
cǎi cǎi nán jiàn bīn。
cǎi shēng guǒ bái shí,
jiàn shǔi qīng lín lín。
pán gēn cùn jǐu jié,
fú shí néng tōng zhēn。
cǎi zhī bù yíng jú,
tǔ jié hán fāng xīn。
xíng xíng dēng jué jìng,
yǒu huā rú chē lún。
qí zāi mò xiǎo shì,
chí kòu shān zhōng rén。
shān rén ěr chúi jiān,
yǔ pèi qīng yī jīn。
chéng biāo kòng xuán hè,
fàn jǐng xià cāng mín。
wǒ xíng yì qí xiān,
zài bài xún suǒ yīn。
xiān rén lǎn huā xiào,
jiàn ěr huán qiān chūn。
yǔ wǒ wù fù dào,
shū qù wú líu chén。
gūi lái yǒu yú tàn,
sān yàn huá chí jīn 。