自题淡轩

(宋代)安道

世乱缤纷我独遭,归来行径长蓬蒿。探囊已觉黄金尽,绕舍惟看绿树高。

消闷每沽村店酒,禦寒空借故人袍。掩门独坐凭谁问,白发萧萧两鬓毛。

《自题淡轩》拼音标注

zì tí dàn xuān
shì luàn bīn fēn wǒ dú zāo,
gūi lái xíng jìng cháng péng hāo。
tàn náng yǐ jué huáng jīn jǐn,
rào shè wéi kàn lv̀ shù gāo。
xiāo mèn měi gū cūn diàn jǐu,
yù hán kōng jiè gù rén páo。
yǎn mén dú zuò píng shúi wèn,
bái fā xiāo xiāo liǎng bìn máo。