哭梁贡

(清代)张廷璐

秋风素旐听虞歌,月落空虞叫夜乌。堂上白头翻哭汝,膝前黄口已成孤。

魂依姜被霜华冷,肠断苏机血泪枯。寄语闺中髽髻妇,茹哀还慰八旬姑。

《哭梁贡》拼音标注

kū liáng gòng
qīu fēng sù zhào tīng yú gē,
yuè luò kōng yú jiào yè wū。
táng shàng bái tóu fān kū rǔ,
xī qián huáng kǒu yǐ chéng gū。
hún yī jiāng bèi shuāng huá lěng,
cháng duàn sū jī xiě lèi kū。
jì yǔ gūi zhōng zhuā jì fù,
rú āi huán wèi bā xún gū。