七盘岭

(清代)张问陶

褒谷高于天,两崖互相啮。褒水犹飞龙,随山亦千折。

攀藤遵蜿蜒,蛟螭出深窟。曲栏如层阶,羊肠上盘结。

忽讶前旌迥,穿林旋隐没。人行蚁垤间,纤瘦动毛发。

望之摇心魂,自顾气益夺。削壁孤根危,太古立积铁。

累栈若附赘,欲踏疑溃决。侧首俯万仞,高林下蓊郁。

惊涛自雷奔,但见涌微雪。时闻发樵响,缥缈在仙阙。

效笑起云中,或是峰头鹘。雄关刺眼明,异境争狡黠。

鸡帻昂然来,谁断神鳌骨。毫芒判生死,奇境真天设。

矜慎乃全身,人谋胡可拙。

《七盘岭》拼音标注

qī pán líng
bāo gǔ gāo yú tiān,
liǎng yá hù xiāng niè。
bāo shǔi yóu fēi lóng,
súi shān yì qiān zhé。
pān téng zūn wān yán,
jiāo chī chū shēn kū。
qū lán rú céng jiē,
yáng cháng shàng pán jié。
hū yà qián jīng jiǒng,
chuān lín xuán yǐn méi。
rén xíng yǐ dié jiān,
xiān shòu dòng máo fā。
wàng zhī yáo xīn hún,
zì gù qì yì duó。
xuē bì gū gēn wēi,
tài gǔ lì jī tiě。
lèi zhàn ruò fù zhùi,
yù tà yí kùi jué。
cè shǒu fǔ wàn rèn,
gāo lín xià wěng yù。
liáng tāo zì léi bēn,
dàn jiàn yǒng wēi xuě。
shí wén fā qiáo xiǎng,
piǎo miǎo zài xiān què。
xiào xiào qǐ yún zhōng,
huò shì fēng tóu gú。
xióng guān cì yǎn míng,
yì jìng zhēng jiǎo xiá。
jī zé áng rán lái,
shúi duàn shén áo gǔ。
háo máng pàn shēng sǐ,
qí jìng zhēn tiān shè。
jīn shèn nǎi quán shēn,
rén móu hú kě zhuó。