登峨眉山用李青莲诗韵 其二

(清代)张熙宇

言陟兹山来,青翠邈难匹。十步一长吁,奇险不可悉。

引领望中峰,云间没复出。聿想山中人,定有王乔术。

忽然微雨过,寒风吹萧瑟。行路岂不难,奇赏会须毕。

回首眺冥濛,前路忽已失。夕烟开晚晴,乱山照斜日。

《登峨眉山用李青莲诗韵 其二》拼音标注

dēng é méi shān yòng lǐ qīng lián shī yùn qí èr
yán zhì zī shān lái,
qīng cùi miǎo nán pǐ。
shí bù yī cháng xū,
qí xiǎn bù kě xī。
yǐn lǐng wàng zhōng fēng,
yún jiān méi fù chū。
yù xiǎng shān zhōng rén,
dìng yǒu wáng qiáo zhú。
hū rán wēi yǔ guò,
hán fēng chūi xiāo sè。
xíng lù qǐ bù nán,
qí shǎng hùi xū bì。
húi shǒu tiào míng méng,
qián lù hū yǐ shī。
xī yān kāi wǎn qíng,
luàn shān zhào xié rì。