桔槔叹

(清代)张象津

城中祷雨城外晴,城外祷雨赭云生。赭云散尽暮天碧,城外遍起桔槔声。

桔槔彻夜声不停,判将身手与天争。天公仁闵覆苍生,百神司命周八纮。

雨师唤云云不应,雷公鞭鼓鼓不鸣。付与桔槔自作程,桔槔非人水不行。

鹤俯鹳啄尻首并,汗流渍与井干平。畦中依然水不盈,苗稀散作鱼尾赪。

夜阑气尽声不尽,隐隐倦力相支撑。此时肃肃晓风清,城中达官梦初醒。

美人素绠汲银瓶,辘轳却向雕阑听。

《桔槔叹》拼音标注

jié gāo tàn
chéng zhōng dǎo yǔ chéng wài qíng,
chéng wài dǎo yǔ zhě yún shēng。
zhě yún sàn jǐn mù tiān bì,
chéng wài biàn qǐ jié gāo shēng。
jié gāo chè yè shēng bù tíng,
pàn jiāng shēn shǒu yǔ tiān zhēng。
tiān gōng rén mǐn fù cāng shēng,
bǎi shén sī mìng zhōu bā hóng。
yǔ shī huàn yún yún bù yìng,
léi gōng biān gǔ gǔ bù míng。
fù yǔ jié gāo zì zuò chéng,
jié gāo fēi rén shǔi bù xíng。
hè fǔ guàn zhuó kāo shǒu bìng,
hàn líu zì yǔ jǐng gān píng。
qí zhōng yī rán shǔi bù yíng,
miáo xī sàn zuò yú wěi chēng。
yè lán qì jǐn shēng bù jǐn,
yǐn yǐn juàn lì xiāng zhī chēng。
cǐ shí sù sù xiǎo fēng qīng,
chéng zhōng dá guān mèng chū xǐng。
měi rén sù gěng jí yín píng,
lù lú què xiàng diāo lán tīng。