幽怀次杜少陵赠韦左丞韵

(明代)张萱

维天实生我,有此七尺身。老计久已拙,幽怀聊复陈。

男儿一堕地,谁非传舍宾。下愚不可移,上智本有神。

我自友千古,安用朝夕亲。烟霞日啸傲,泉石相比邻。

不必鼓凿坯,何必数问津。彼已日凿窍,谁复能还淳。

茫茫宦海阔,末路多沉沦。一饱叹无时,空负驹隙春。

掷我千金躯,染彼万斛尘。吁嗟人间世,干禄亦苦辛。

既枉不可直,一屈难再伸。胡为探重渊,撄此颔下鳞。

浮荣何足慕,行乐自有真。物情我自谙,世态汝自新。

不识富与贵,焉知贱与贫。掉臂问坦途,缓步且退踆。

往来桃花源,果哉非避秦。振衣骊峰巅,濯足榕水滨。

浩然脱羁绁,天子不得臣。物亦各有性,龙性终难驯。

《幽怀次杜少陵赠韦左丞韵》拼音标注

yōu huái cì dù shǎo líng zèng wéi zuǒ chéng yùn
wéi tiān shí shēng wǒ,
yǒu cǐ qī chǐ shēn。
lǎo jì jǐu yǐ zhuó,
yōu huái liáo fù chén。
nán ér yī duò dì,
shúi fēi chuán shè bīn。
xià yú bù kě yí,
shàng zhì běn yǒu shén。
wǒ zì yǒu qiān gǔ,
ān yòng zhāo xī qīn。
yān xiá rì xiào ào,
quán shí xiāng bǐ lín。
bù bì gǔ záo pī,
hé bì shù wèn jīn。
bǐ yǐ rì záo qiào,
shúi fù néng huán chún。
máng máng huàn hǎi kuò,
mò lù duō chén lún。
yī bǎo tàn wú shí,
kōng fù jū xì chūn。
zhí wǒ qiān jīn qū,
rǎn bǐ wàn hú chén。
xū jiē rén jiān shì,
gān lù yì kǔ xīn。
jì wǎng bù kě zhí,
yī qū nán zài shēn。
hú wèi tàn zhòng yuān,
yīng cǐ hàn xià lín。
fú róng hé zú mù,
xíng lè zì yǒu zhēn。
wù qíng wǒ zì ān,
shì tài rǔ zì xīn。
bù shì fù yǔ gùi,
yān zhī jiàn yǔ pín。
diào bì wèn tǎn tú,
huǎn bù qiě tùi qūn。
wǎng lái táo huā yuán,
guǒ zāi fēi bì qín。
zhèn yī lí fēng diān,
zhuó zú róng shǔi bīn。
hào rán tuō jī xiè,
tiān zǐ bù dé chén。
wù yì gè yǒu xìng,
lóng xìng zhōng nán xún。