题王雨时亲家遗照二首 其一

(清代)张洵佳

江南荡子老还乡,感旧山阳玉笛凉。一代交情留白社,半生旅梦醒黄粱。

尽多词客成新鬼,剩有宫人说上皇。惆怅钟期怜后死,断琴弹落满天霜。

《题王雨时亲家遗照二首 其一》拼音标注

tí wáng yǔ shí qīn jiā yí zhào èr shǒu qí yī
jiāng nán dàng zǐ lǎo huán xiāng,
gǎn jìu shān yáng yù dí liáng。
yī dài jiāo qíng líu bái shè,
bàn shēng lv̌ mèng xǐng huáng liáng。
jǐn duō cí kè chéng xīn gǔi,
shèng yǒu gōng rén shuō shàng huáng。
chóu chàng zhōng qī lián hòu sǐ,
duàn qín dàn luò mǎn tiān shuāng。