旋里既久亲故犹诿陲不已 赋此自遣二首 其二
(清代)张洵佳
当年贱子叹途穷,强学吹途韵未工。港浅岂能通大海,霜高何处乞春风。
无求始觉人情厚,有累谁知宦橐空。今日从违无一可,几番惆怅为诸公。
《旋里既久亲故犹诿陲不已,赋此自遣二首 其二》拼音标注
xuán lǐ jì jǐu qīn gù yóu wěi chúi bù yǐ,fù cǐ zì qiǎn èr shǒu qí èr
dāng nián jiàn zǐ tàn tú qióng,
qiáng xué chūi tú yùn wèi gōng。
gǎng qiǎn qǐ néng tōng dà hǎi,
shuāng gāo hé chù qǐ chūn fēng。
wú qíu shǐ jué rén qíng hòu,
yǒu lèi shúi zhī huàn tuó kōng。
jīn rì cóng wéi wú yī kě,
jī fān chóu chàng wèi zhū gōng。