苏幕遮 咏秋海棠和外

(清代)张学典

嫩舒红,轻剪翠。拂拭新妆,一种天然媚。浅晕胭脂凝宿醉。

力怯凭阑,香梦初惊起。

映残霞,笼晓雾。娇态含情,欲语还羞吐。自是月中丹桂侣。

一夜金风,吹向瑶阶聚。

《苏幕遮 咏秋海棠和外》拼音标注

sū mù zhē yǒng qīu hǎi táng hé wài
nèn shū hóng,
qīng jiǎn cùi。
fú shì xīn zhuāng,
yī zhǒng tiān rán mèi。
qiǎn yūn yān zhī níng sù zùi。
lì qiè píng lán,
xiāng mèng chū liáng qǐ。
yìng cán xiá,
lóng xiǎo wù。
jiāo tài hán qíng,
yù yǔ huán xīu tǔ。
zì shì yuè zhōng dān gùi lv̌。
yī yè jīn fēng,
chūi xiàng yáo jiē jù。