满江红 北固山晚眺

(清代)张友书

怪石松根,写木落、江寒时节。吟未了、金山老树,象山残雪。

独自临江亭上望,风涛两岸无休歇。问凭今吊古几回来,皆空裂。

千古事,翻风叶。千古恨,横将铁。望秣陵何处,晚霞明灭。

林际蟾光犹未吐,空中雁影遥相接。听怒潮东下海门来,声呜咽。

《满江红 北固山晚眺》拼音标注

mǎn jiāng hóng běi gù shān wǎn tiào
guài shí sōng gēn,
xiě mù luò 、 jiāng hán shí jié。
yín wèi le 、 jīn shān lǎo shù,
xiàng shān cán xuě。
dú zì lín jiāng tíng shàng wàng,
fēng tāo liǎng àn wú xīu xiē。
wèn píng jīn diào gǔ jī húi lái,
jiē kōng liè。
qiān gǔ shì,
fān fēng yè。
qiān gǔ hèn,
héng jiāng tiě。
wàng mò líng hé chù,
wǎn xiá míng miè。
lín jì chán guāng yóu wèi tǔ,
kōng zhōng yàn yǐng yáo xiāng jiē。
tīng nù cháo dōng xià hǎi mén lái,
shēng wū yān。