壶中天 晓起
(清代)张玉珍
寂寥深阁,正朝暾乍上,琼窗初启。漠漠寒云消欲尽,早又雁归时矣。
香润衣篝,钗横奁匣,犹是慵梳髻。翠帏斜揭,小鬟教叠鸳被。
连日绣线闲抛,评量好景,消受吟边味。却怪枝头啼鸟乱,清梦被伊惊起。
雨润如膏,风轻似剪,酿作阳春意。试看庭畔,玉梅曾著花未。
《壶中天 晓起》拼音标注
hú zhōng tiān xiǎo qǐ
jì liáo shēn gé,
zhèng zhāo tūn zhà shàng,
qióng chuāng chū qǐ。
mò mò hán yún xiāo yù jǐn,
zǎo yòu yàn gūi shí yǐ。
xiāng rùn yī gōu,
chāi héng lián xiá,
yóu shì yōng shū jì。
cùi wéi xié jiē,
xiǎo huán jiào dié yuān bèi。
lián rì xìu xiàn xián pāo,
píng liàng hǎo jǐng,
xiāo shòu yín biān wèi。
què guài zhī tóu tí niǎo luàn,
qīng mèng bèi yī liáng qǐ。
yǔ rùn rú gāo,
fēng qīng sì jiǎn,
niàng zuò yáng chūn yì。
shì kàn tíng pàn,
yù méi céng zhù huā wèi。