戍妇四时词 其一

(宋代)安道

已自怀人不耐愁,黄莺何事更枝头。情知春色归杨柳,怕惹离愁懒上楼。

《戍妇四时词 其一》拼音标注

shù fù sì shí cí qí yī
yǐ zì huái rén bù nài chóu,
huáng yīng hé shì gèng zhī tóu。
qíng zhī chūn sè gūi yáng lǐu,
pà rě lí chóu lǎn shàng lóu。