尚絅斋 为洞霄郎可絅赋
(元代)张昱
衣锦能怀尚絅心,闇然师絅重山林。玉因韫椟知无价,琴到希声是大音。
蝶化梦魂高枕后,鹤鸣秋水万山深。青苔黄叶空岩畔,俗驾何由得一寻?
《尚絅斋,为洞霄郎可絅赋》拼音标注
shàng jiǒng zhāi,wèi dòng xiāo láng kě jiǒng fù
yī jǐn néng huái shàng jiǒng xīn,
àn rán shī jiǒng zhòng shān lín。
yù yīn yùn dú zhī wú jià,
qín dào xī shēng shì dà yīn。
dié huà mèng hún gāo zhěn hòu,
hè míng qīu shǔi wàn shān shēn。
qīng tái huáng yè kōng yán pàn,
sú jià hé yóu dé yī xún ?
- 上一篇:辇下曲一百二首 有序 其二十七
- 下一篇:务勤堂 为俊宜之赋