咏牡丹用唐人韵 其二

(宋代)安道

浪蕊浮花谢俗尘,洛阳移种独饶春。雨中淡泊同幽客,天与繁华斗丽人。

开向骊宫惊羯鼓,落从金谷印香尘。东君珍重非韩令,十二雕阑许托身。

《咏牡丹用唐人韵 其二》拼音标注

yǒng mǔ dān yòng táng rén yùn qí èr
làng rǔi fú huā xiè sú chén,
luò yáng yí zhǒng dú ráo chūn。
yǔ zhōng dàn bó tóng yōu kè,
tiān yǔ fán huá dǒu lì rén。
kāi xiàng lí gōng liáng jié gǔ,
luò cóng jīn gǔ yìn xiāng chén。
dōng jūn zhēn zhòng fēi hán lìng,
shí èr diāo lán xǔ tuō shēn。