题唐子华云山歌

(明代)张羽

国朝画品谁第一,房山尚书赵公子。二公何以能绝伦,丘壑乃自胸中起。

由来书画总心画,政自不在丹青里。当时岂无刘与商,屏障纷纶何足齿。

唐侯自是吴兴秀,爱画彷佛郭与李。长松平远早已工,更上歙州看山水。

归来却师董北苑,参以房山势莫比。始知绝艺老更成,画师俗辈那知此。

此图三尺谁为赠,云气苍茫石磈磊。牛羊未归樵子出,户牖寥落苍崖底。

写成不题岁月字,要是头白居乡里。乾坤浩荡江海空,后人未续前人死。

为君题诗三叹息,世上好手今余几。鸣呼尚书公子不复见,得见唐侯斯可矣。

《题唐子华云山歌》拼音标注

tí táng zǐ huá yún shān gē
guó zhāo huà pǐn shúi dì yī,
fáng shān shàng shū zhào gōng zǐ。
èr gōng hé yǐ néng jué lún,
qīu hè nǎi zì xiōng zhōng qǐ。
yóu lái shū huà zǒng xīn huà,
zhèng zì bù zài dān qīng lǐ。
dāng shí qǐ wú líu yǔ shāng,
píng zhàng fēn lún hé zú chǐ。
táng hóu zì shì wú xīng xìu,
ài huà páng fó guō yǔ lǐ。
cháng sōng píng yuǎn zǎo yǐ gōng,
gèng shàng xī zhōu kàn shān shǔi。
gūi lái què shī dǒng běi yuàn,
cān yǐ fáng shān shì mò bǐ。
shǐ zhī jué yì lǎo gèng chéng,
huà shī sú bèi nà zhī cǐ。
cǐ tú sān chǐ shúi wèi zèng,
yún qì cāng máng shí wěi lěi。
níu yáng wèi gūi qiáo zǐ chū,
hù yǒu liáo luò cāng yá dǐ。
xiě chéng bù tí sùi yuè zì,
yào shì tóu bái jū xiāng lǐ。
gān kūn hào dàng jiāng hǎi kōng,
hòu rén wèi xù qián rén sǐ。
wèi jūn tí shī sān tàn xī,
shì shàng hǎo shǒu jīn yú jī。
míng hū shàng shū gōng zǐ bù fù jiàn,
dé jiàn táng hóu sī kě yǐ。