山水歌

(明代)张元祯

鬼斧夜劈匡庐裂,放出银庐挂巀嵲。深潭百尺吼雷霆,白日半空飞雨雪。

芒鞋两两来山翁,隔溪注视心目雄。胸襟棱棱生逸气,鬓毛飒飒来天风。

我亦平生爱山水,忽见此图爱入髓。他年濯足鄱湖滨,观泉画我成三侣。

《山水歌》拼音标注

shān shǔi gē
gǔi fǔ yè pī kuāng lú liè,
fàng chū yín lú guà jiē niè。
shēn tán bǎi chǐ hǒu léi tíng,
bái rì bàn kōng fēi yǔ xuě。
máng xié liǎng liǎng lái shān wēng,
gé xī zhù shì xīn mù xióng。
xiōng jīn léng léng shēng yì qì,
bìn máo sà sà lái tiān fēng。
wǒ yì píng shēng ài shān shǔi,
hū jiàn cǐ tú ài rù sǔi。
tā nián zhuó zú pó hú bīn,
guān quán huà wǒ chéng sān lv̌。