安履山房赠舅氏启孙二首 其一

(明代)张元凯

黄鹄恣冥翮,寒松挺贞干。寒尔寡谐合,允为明哲叹。

舅氏甘隐沦,幽栖抱璀璨。冒枕白云多,隐几青山乱。

岩扉暮霭浮,风树空音散。流坎任所止,豕鹿聊为伴。

不苦扬雄吃,而爱长卿慢。原阡竭心力,愚谷安昏旦。

翻嫌鹿门叟,累彼妻孥爨。

《安履山房赠舅氏启孙二首 其一》拼音标注

ān lv̌ shān fáng zèng jìu shì qǐ sūn èr shǒu qí yī
huáng hú zì míng hé,
hán sōng tǐng zhēn gān。
hán ěr guǎ xié hé,
yǔn wèi míng zhé tàn。
jìu shì gān yǐn lún,
yōu qī bào cǔi càn。
mào zhěn bái yún duō,
yǐn jī qīng shān luàn。
yán fēi mù ǎi fú,
fēng shù kōng yīn sàn。
líu kǎn rèn suǒ zhǐ,
shǐ lù liáo wèi bàn。
bù kǔ yáng xióng chī,
ér ài cháng qīng màn。
yuán qiān jié xīn lì,
yú gǔ ān hūn dàn。
fān xián lù mén sǒu,
lèi bǐ qī nú cuàn。