听曲篇
(明代)张元凯
绿窗窈窕通明月,朱弦奏罢何疏越。燕姬艳舞方具陈,郑女清歌相对发。
玲珑宛转绕翠屏,梁尘飒飒花冥冥。师传翻使惊恊律,心妙直欲追秦青。
已听泠然振林木,复闻馀响流空谷。将无哀乐动人心,苏门之啸秦庭哭。
当筵但见春融融,无限玉树摇东风。周郎欲顾曾无误,延年女弟徒称工。
新声能令旧声变,贯珠不断危如线。偶觉凄清拂黛蛾,时为掩抑看团扇。
画栋轻云夜不飞,凤凰肯逐箫声归。但怜白雪知音少,岂是红妆绝代稀。
云鬟零乱歌才阕,东方欲明银烛灭。淳于一石自沉酣,不使冠缨座中绝。
《听曲篇》拼音标注
tīng qū piān
lv̀ chuāng yǎo tiǎo tōng míng yuè,
zhū xián zòu bà hé shū yuè。
yàn jī yàn wǔ fāng jù chén,
zhèng nv̌ qīng gē xiāng dùi fā。
líng lóng wǎn zhuǎn rào cùi píng,
liáng chén sà sà huā míng míng。
shī chuán fān shǐ liáng xié lv̀,
xīn miào zhí yù zhūi qín qīng。
yǐ tīng líng rán zhèn lín mù,
fù wén yú xiǎng líu kōng gǔ。
jiāng wú āi lè dòng rén xīn,
sū mén zhī xiào qín tíng kū。
dāng yán dàn jiàn chūn róng róng,
wú xiàn yù shù yáo dōng fēng。
zhōu láng yù gù céng wú wù,
yán nián nv̌ dì tú chēng gōng。
xīn shēng néng lìng jìu shēng biàn,
guàn zhū bù duàn wēi rú xiàn。
ǒu jué qī qīng fú dài é,
shí wèi yǎn yì kàn tuán shàn。
huà dòng qīng yún yè bù fēi,
fèng huáng kěn zhú xiāo shēng gūi。
dàn lián bái xuě zhī yīn shǎo,
qǐ shì hóng zhuāng jué dài xī。
yún huán líng luàn gē cái què,
dōng fāng yù míng yín zhú miè。
chún yú yī shí zì chén hān,
bù shǐ guān yīng zuò zhōng jué。