咏嘉平雪二十四韵

(明代)张元凯

嘉平月既望,霰雪日交加。飒沓过山郭,飘零遍海涯。

兆丰为地瑞,不染是天花。入水看无别,随风听有哗。

践形怜倏变,呈象惜俄差。圭复能成璧,瑜真莫掩瑕。

暗添青鲤涨,明积白龙沙。窒隙穿来细,搏空引去斜。

幻时瑶岛合,迷处玉楼遐。谁种玲珑树,还开清净葩。

飞英争堕盏,舞絮漫随车。寺失黄金布,峰留皓练遮。

难昏频起鹊,易曙骤惊鸦。蝶冷庄周梦,鸥轻范蠡家。

夜光含素霓,寒影结青霞。珠浦双遗佩,银河一问槎。

褰裳霜缘履,捲幔雾笼纱。朔气横征雁,阴云湿暮笳。

谢衣沾自好,剡棹兴偏嘉。鹤氅王恭适,狐裘晏子嗟。

槁颜今起粟,蓬鬓乍生华。僵卧何堪稳,清酤尚可赊。

郢人歌寡和,梁苑赋新誇。染翰冰凘满,淋漓字若麻。

《咏嘉平雪二十四韵》拼音标注

yǒng jiā píng xuě èr shí sì yùn
jiā píng yuè jì wàng,
xiàn xuě rì jiāo jiā。
sà tà guò shān guō,
piāo líng biàn hǎi yá。
zhào fēng wèi dì rùi,
bù rǎn shì tiān huā。
rù shǔi kàn wú bié,
súi fēng tīng yǒu huā。
jiàn xíng lián shū biàn,
chéng xiàng xī é chà。
gūi fù néng chéng bì,
yú zhēn mò yǎn xiá。
àn tiān qīng lǐ zhǎng,
míng jī bái lóng shā。
zhì xì chuān lái xì,
bó kōng yǐn qù xié。
huàn shí yáo dǎo hé,
mí chù yù lóu xiá。
shúi zhǒng líng lóng shù,
huán kāi qīng jìng pā。
fēi yīng zhēng duò zhǎn,
wǔ xù màn súi chē。
sì shī huáng jīn bù,
fēng líu hào liàn zhē。
nán hūn pín qǐ què,
yì shù zòu liáng yā。
dié lěng zhuāng zhōu mèng,
ōu qīng fàn lǐ jiā。
yè guāng hán sù ní,
hán yǐng jié qīng xiá。
zhū pǔ shuāng yí pèi,
yín hé yī wèn chá。
qiān cháng shuāng yuán lv̌,
juǎn màn wù lóng shā。
shuò qì héng zhēng yàn,
yīn yún shī mù jiā。
xiè yī zhān zì hǎo,
yǎn zhuō xīng piān jiā。
hè chǎng wáng gōng shì,
hú qíu yàn zǐ jiē。
gǎo yán jīn qǐ sù,
péng bìn zhà shēng huá。
jiāng wò hé kān wěn,
qīng gū shàng kě shē。
yǐng rén gē guǎ hé,
liáng yuàn fù xīn kuā。
rǎn hàn bīng sī mǎn,
lín lí zì ruò má。