北游诗二十一首 其十一 旅寓邻妇故倡也悉其平生偶述

(明代)张元凯

俨然高髻楚人妆,一曲新声总断肠。少弟蒙恩为协律,狂夫被遣出平羌。

借来燕垒危难住,种得莲房老亦香。鸾镜晓临无限恨,且将心事问徐娘。

《北游诗二十一首 其十一 旅寓邻妇故倡也悉其平生偶述》拼音标注

běi yóu shī èr shí yī shǒu qí shí yī lv̌ yù lín fù gù chàng yě xī qí píng shēng ǒu shù
yǎn rán gāo jì chǔ rén zhuāng,
yī qū xīn shēng zǒng duàn cháng。
shǎo dì méng ēn wèi xié lv̀,
kuáng fū bèi qiǎn chū píng qiāng。
jiè lái yàn lěi wēi nán zhù,
zhǒng dé lián fáng lǎo yì xiāng。
luán jìng xiǎo lín wú xiàn hèn,
qiě jiāng xīn shì wèn xú niáng。