北游诗二十一首 其二十一 还家

(明代)张元凯

十年憔悴一青袍,何事还家尚佩刀。故国凉风吹燕雀,高城落日下蓬蒿。

空庐抱影无三窟,愁鬓经秋有二毛。最是生平耽绿酒,陈卿常谪是西曹。

《北游诗二十一首 其二十一 还家》拼音标注

běi yóu shī èr shí yī shǒu qí èr shí yī huán jiā
shí nián qiáo cùi yī qīng páo,
hé shì huán jiā shàng pèi dāo。
gù guó liáng fēng chūi yàn què,
gāo chéng luò rì xià péng hāo。
kōng lú bào yǐng wú sān kū,
chóu bìn jīng qīu yǒu èr máo。
zùi shì shēng píng dān lv̀ jǐu,
chén qīng cháng zhé shì xī cáo。