闻霜钟

(明代)张宇初

霜满琼林度晓钟,月华流晓彻晴空。投簪几忆鸿鸣露,欹枕犹惊鹤唳风。银叶香消深馆里,梅花调远古城东。十年感慨成无寐,应律音长岂世同。

《闻霜钟》拼音标注

wén shuāng zhōng
shuāng mǎn qióng lín dù xiǎo zhōng,
yuè huá líu xiǎo chè qíng kōng。
tóu zān jī yì hóng míng lù,
yī zhěn yóu liáng hè lì fēng。
yín yè xiāng xiāo shēn guǎn lǐ,
méi huā diào yuǎn gǔ chéng dōng。
shí nián gǎn kǎi chéng wú mèi,
yìng lv̀ yīn cháng qǐ shì tóng 。