古意十四首 其十三
(宋代)安道
逝川常东流,白日易西没。悠悠天地间,二物何飘忽。
促迫于生人,绿鬓成华发。昧者不自知,终朝常汩汩。
利欲沈厥身,其本已先蹶。孰若缮真性,以自固灵骨。
《古意十四首 其十三》拼音标注
gǔ yì shí sì shǒu qí shí sān
shì chuān cháng dōng líu,
bái rì yì xī méi。
yōu yōu tiān dì jiān,
èr wù hé piāo hū。
cù pò yú shēng rén,
lv̀ bìn chéng huá fā。
mèi zhě bù zì zhī,
zhōng zhāo cháng gǔ gǔ。
lì yù shěn jué shēn,
qí běn yǐ xiān jué。
shú ruò shàn zhēn xìng,
yǐ zì gù líng gǔ。