文山叠山二琴拓本

(宋代)安道

白雁来江南,海潮伏不起。降表签臣妾,湖山亦蒙耻。

伯厚且行避,子昂安足诋。重儒莫如宋,独有文谢美。

烈烈柴市风,湛湛桥亭水。无忝大丞相,岂愧小女子。

诚知一木微,终为三纲死。幽情托朱弦,激昂作变徵。

德音不可闻,遗此双藤纸。超然汪元量,抱琴水云里。

《文山叠山二琴拓本》拼音标注

wén shān dié shān èr qín tuò běn
bái yàn lái jiāng nán,
hǎi cháo fú bù qǐ。
jiàng biǎo qiān chén qiè,
hú shān yì méng chǐ。
bó hòu qiě xíng bì,
zǐ áng ān zú dǐ。
zhòng rú mò rú sòng,
dú yǒu wén xiè měi。
liè liè chái shì fēng,
zhàn zhàn qiáo tíng shǔi。
wú tiǎn dà chéng xiāng,
qǐ kùi xiǎo nv̌ zǐ。
chéng zhī yī mù wēi,
zhōng wèi sān gāng sǐ。
yōu qíng tuō zhū xián,
jī áng zuò biàn zhēng。
dé yīn bù kě wén,
yí cǐ shuāng téng zhǐ。
chāo rán wāng yuán liàng,
bào qín shǔi yún lǐ。