戒坛松歌
(宋代)安道
策蹇寻山冒残暑,食宿招提已四五。仙嶂灵湫那得逢,枉使人畜挥汗雨。
精庐雕饰为檀越,佛衣陊剥见黄土。佛法一线在戒坛,叩门先听松声寒。
横广平台五十步,穆穆护法排苍官。墨云倒垂逾万斛,压折白石回阑干。
潮音震荡纤壒扫,气象已足肃群顽。矫如神龙下听去,赫若天王司当关。
十松庄慢皆异态,各各淩霄斗苍黛。一株偃蹇甘独舞,不与群松论向背。
此树问年臆可知,开皇下迄耶律代。门内白足鸣鼓钟,年年传法欺愚蒙。
何人饱食携坐具,享此万壑清凉风。风动树开见山趾,帝畿浩浩穷百里。
长波如带抱坛来,历劫不枯桑乾水。回望西山众精蓝,只如房蜂与穴蚁。
彼法开山信有人,善踞灵奇为栖止。定知末法三千年,法终不灭松不死。
《戒坛松歌》拼音标注
jiè tán sōng gē
cè jiǎn xún shān mào cán shǔ,
shí sù zhāo tí yǐ sì wǔ。
xiān zhàng líng jiǎo nà dé féng,
wǎng shǐ rén chù hūi hàn yǔ。
jīng lú diāo shì wèi tán yuè,
fó yī duò bō jiàn huáng tǔ。
fó fǎ yī xiàn zài jiè tán,
kòu mén xiān tīng sōng shēng hán。
héng guǎng píng tái wǔ shí bù,
mù mù hù fǎ pái cāng guān。
mò yún dǎo chúi yú wàn hú,
yā zhé bái shí húi lán gān。
cháo yīn zhèn dàng xiān ài sǎo,
qì xiàng yǐ zú sù qún wán。
jiǎo rú shén lóng xià tīng qù,
hè ruò tiān wáng sī dāng guān。
shí sōng zhuāng màn jiē yì tài,
gè gè líng xiāo dǒu cāng dài。
yī zhū yǎn jiǎn gān dú wǔ,
bù yǔ qún sōng lùn xiàng bèi。
cǐ shù wèn nián yì kě zhī,
kāi huáng xià qì yé lv̀ dài。
mén nèi bái zú míng gǔ zhōng,
nián nián chuán fǎ qī yú méng。
hé rén bǎo shí xié zuò jù,
xiǎng cǐ wàn hè qīng liáng fēng。
fēng dòng shù kāi jiàn shān zhǐ,
dì jī hào hào qióng bǎi lǐ。
cháng bō rú dài bào tán lái,
lì jié bù kū sāng gān shǔi。
húi wàng xī shān zhòng jīng lán,
zhǐ rú fáng fēng yǔ xué yǐ。
bǐ fǎ kāi shān xìn yǒu rén,
shàn jù líng qí wèi qī zhǐ。
dìng zhī mò fǎ sān qiān nián,
fǎ zhōng bù miè sōng bù sǐ。
- 上一篇:同张绳庵访僧心泉因与同游南洼
- 下一篇:登牛首山望终南曲江樊川辋川作歌