南柯子(小姝)
(宋代)安道
丝发风轻掠,酥胸冷不侵。背人小立卸瑶簪。一缕柔情系得、几人心。曲槛花方蓓,河桥柳未阴。红羞绿困不能禁。恼乱东风无计、等春深。
《南柯子(小姝)》拼音标注
nán kē zǐ ( xiǎo shū )
sī fā fēng qīng lvè,
sū xiōng lěng bù qīn。
bèi rén xiǎo lì xiè yáo zān。
yī lv̌ róu qíng xì dé 、 jī rén xīn。
qū jiàn huā fāng bèi,
hé qiáo lǐu wèi yīn。
hóng xīu lv̀ kùn bù néng jìn。
nǎo luàn dōng fēng wú jì 、 děng chūn shēn。