王维桃花行

(明代)赵迪

扁舟閒棹武陵曲,落红万点春波绿。乘兴沿流去不穷,夹岸桃花夺人目。

山回溪转入渐深,萦纡几度隔云林。遥看林下人家影,近听村前鸡犬声。

恍然初入如人境,洞里烟萝白日静。兰径春深玉有烟,绮窗昼永花如锦。

惊闻客至复相呼,争迎置酒问何如。初从避地潜来此,自后因家成久居。

苦遭嬴氏行苛法,竟携妻子尘寰别。山中犹着秦衣冠,世上谁知晋年月。

世人那自见山青,青山一径通仙灵。遥连阆苑仙源杳,不见长安战血腥。

归来拟若携家往,祗今灵景知何向。翠壁红泉祗独寻,芝草琅玕应难想。

万壑千峰翠黛浮,多情长忆别来愁。回首空山不可问,惟见桃花逐水流。

王维桃花行》拼音标注

wáng wéi táo huā xíng
biǎn zhōu xián zhuō wǔ líng qū,
luò hóng wàn diǎn chūn bō lv̀。
chéng xīng yán líu qù bù qióng,
jiā àn táo huā duó rén mù。
shān húi xī zhuǎn rù jiàn shēn,
yíng yū jī dù gé yún lín。
yáo kàn lín xià rén jiā yǐng,
jìn tīng cūn qián jī quǎn shēng。
huǎng rán chū rù rú rén jìng,
dòng lǐ yān luó bái rì jìng。
lán jìng chūn shēn yù yǒu yān,
qǐ chuāng zhòu yǒng huā rú jǐn。
liáng wén kè zhì fù xiāng hū,
zhēng yíng zhì jǐu wèn hé rú。
chū cóng bì dì qián lái cǐ,
zì hòu yīn jiā chéng jǐu jū。
kǔ zāo yíng shì xíng kē fǎ,
jìng xié qī zǐ chén huán bié。
shān zhōng yóu zháo qín yī guān,
shì shàng shúi zhī jìn nián yuè。
shì rén nà zì jiàn shān qīng,
qīng shān yī jìng tōng xiān líng。
yáo lián lǎng yuàn xiān yuán yǎo,
bù jiàn cháng ān zhàn xiě xīng。
gūi lái nǐ ruò xié jiā wǎng,
zhī jīn líng jǐng zhī hé xiàng。
cùi bì hóng quán zhī dú xún,
zhī cǎo láng gān yìng nán xiǎng。
wàn hè qiān fēng cùi dài fú,
duō qíng cháng yì bié lái chóu。
húi shǒu kōng shān bù kě wèn,
wéi jiàn táo huā zhú shǔi líu。