洪谷值大风宿避贤驿诗

(宋代)赵鼎臣

客行到处可独宿,秋夜已长聊晏眠。北风吹灯最无味,明月照户真可怜。

儿女渐有婚嫁逼,富贵久无名利牵。欲归不决坐此耳,展转悲歌一怅然。

《洪谷值大风宿避贤驿诗》拼音标注

hóng gǔ zhí dà fēng sù bì xián yì shī
kè xíng dào chù kě dú sù,
qīu yè yǐ cháng liáo yàn mián。
běi fēng chūi dēng zùi wú wèi,
míng yuè zhào hù zhēn kě lián。
ér nv̌ jiàn yǒu hūn jià bī,
fù gùi jǐu wú míng lì qiān。
yù gūi bù jué zuò cǐ ěr,
zhǎn zhuǎn bēi gē yī chàng rán。