次韵退翁游北山之什
(宋代)赵鼎
孤云天末山数峰,峰头隐隐衔乌龙。遥临北岭望故国,行歌负贩舟车通。
时当高秋雨霜后,木叶纷乱号悲风。声华一梦水流去,名迹千古山争穹。
津桥烟草阙双峙,驰道莓苔门九重。鸣銮飙驭杳何许,蓬莱顶上云濛濛。
徒惊朝市屡更变,遑问邱垄多英雄。鼎湖龙去自不返,非烟长锁琉璃宫。
当年真圣受天命,香生菡萏祥光红。宫前父老尚能说,顾瞻遗宇悲涕中。
桥山松柏閟弓剑,有时宝气飞长虹。今主绍述更神武,回眸一视云烟空。
请封章疏几时上,振跸行闻来自东。功成亦念创基业,从此不复言兵戎。
我生多难伤暌离,茫然却顾当何归。伏辕不作马思奋,塌翼应怜鸟倦飞。
临风且共一杯酒,要看酒面吹澜漪。不须遐想念今昔,吾庐好在寻归期。
《次韵退翁游北山之什》拼音标注
cì yùn tùi wēng yóu běi shān zhī shí
gū yún tiān mò shān shù fēng,
fēng tóu yǐn yǐn xián wū lóng。
yáo lín běi líng wàng gù guó,
xíng gē fù fàn zhōu chē tōng。
shí dāng gāo qīu yǔ shuāng hòu,
mù yè fēn luàn hào bēi fēng。
shēng huá yī mèng shǔi líu qù,
míng jī qiān gǔ shān zhēng qióng。
jīn qiáo yān cǎo què shuāng zhì,
chí dào méi tái mén jǐu zhòng。
míng luán biāo yù yǎo hé xǔ,
péng lái dǐng shàng yún méng méng。
tú liáng zhāo shì lv̌ gèng biàn,
huáng wèn qīu lǒng duō yīng xióng。
dǐng hú lóng qù zì bù fǎn,
fēi yān cháng suǒ líu lí gōng。
dāng nián zhēn shèng shòu tiān mìng,
xiāng shēng hàn dàn xiáng guāng hóng。
gōng qián fù lǎo shàng néng shuō,
gù zhān yí yǔ bēi tì zhōng。
qiáo shān sōng bǎi bì gōng jiàn,
yǒu shí bǎo qì fēi cháng hóng。
jīn zhǔ shào shù gèng shén wǔ,
húi móu yī shì yún yān kōng。
qǐng fēng zhāng shū jī shí shàng,
zhèn bì xíng wén lái zì dōng。
gōng chéng yì niàn chuàng jī yè,
cóng cǐ bù fù yán bīng róng。
wǒ shēng duō nán shāng kúi lí,
máng rán què gù dāng hé gūi。
fú yuán bù zuò mǎ sī fèn,
tā yì yìng lián niǎo juàn fēi。
lín fēng qiě gòng yī bēi jǐu,
yào kàn jǐu miàn chūi lán yī。
bù xū xiá xiǎng niàn jīn xī,
wú lú hǎo zài xún gūi qī。