送春歌

(宋代)赵公豫

时光如箭递相催,三春竟过夏方来。红英渐落幽三径,绿叶初肥映翠苔。

太息劳生同若梦,四十年华轻断送。譬如朝露最伤情,且趁年光免嘲弄。

阳和布泽满丘墟,黄鸟声啼自卷舒。闻声自可娱清昼,何必嗟嘘向敝庐。

独念须眉惊渐老,事业无成悲潦倒。旷志深沉似碧潭,孤情磊落如芳草。

惜春还作送春游,片刻风光未易酬。妙绪清言成韵会,飞觞举盏涤离愁。

良会弗长随往迹,转盼须臾即宿昔。古人秉烛非清狂,吾辈好把时光惜。

《送春歌》拼音标注

sòng chūn gē
shí guāng rú jiàn dì xiāng cūi,
sān chūn jìng guò xià fāng lái。
hóng yīng jiàn luò yōu sān jìng,
lv̀ yè chū féi yìng cùi tái。
tài xī láo shēng tóng ruò mèng,
sì shí nián huá qīng duàn sòng。
pì rú zhāo lù zùi shāng qíng,
qiě chèn nián guāng miǎn cháo nòng。
yáng hé bù zé mǎn qīu xū,
huáng niǎo shēng tí zì juàn shū。
wén shēng zì kě yú qīng zhòu,
hé bì jiē xū xiàng bì lú。
dú niàn xū méi liáng jiàn lǎo,
shì yè wú chéng bēi lǎo dǎo。
kuàng zhì shēn chén sì bì tán,
gū qíng lěi luò rú fāng cǎo。
xī chūn huán zuò sòng chūn yóu,
piàn kè fēng guāng wèi yì chóu。
miào xù qīng yán chéng yùn hùi,
fēi shāng jǔ zhǎn dí lí chóu。
liáng hùi fú cháng súi wǎng jī,
zhuǎn pàn xū yú jí sù xī。
gǔ rén bǐng zhú fēi qīng kuáng,
wú bèi hǎo bǎ shí guāng xī。