缘识 其二十六

(宋代)安道

具蹄凡夫,何行何著。静锁行台,高知嵩岳。拘束迷情,人行离乐。

圣境芝兰,名山采药。啖柏餐松,清神去浊。入口馨香,风和露嚼。

可以放旷,千年之鹤。审取来由,勿自系缚。洞有桃源,化成云阁。

上有凤皇,下水鱼跃。本从自然,岂用图度。

《缘识 其二十六》拼音标注

yuán shì qí èr shí lìu
jù tí fán fū,
hé xíng hé zhù。
jìng suǒ xíng tái,
gāo zhī sōng yuè。
jū shù mí qíng,
rén xíng lí lè。
shèng jìng zhī lán,
míng shān cǎi yào。
dàn bǎi cān sōng,
qīng shén qù zhuó。
rù kǒu xīn xiāng,
fēng hé lù jiáo。
kě yǐ fàng kuàng,
qiān nián zhī hè。
shěn qǔ lái yóu,
wù zì xì fú。
dòng yǒu táo yuán,
huà chéng yún gé。
shàng yǒu fèng huáng,
xià shǔi yú yuè。
běn cóng zì rán,
qǐ yòng tú dù。