缘识 其十七

(宋代)安道

君恩重,人心重,未知各各重何用。思量二事一般情,贤愚忧乐皆相踵。

大道不见是非心,名利嚣尘如幻梦。朕缘寡昧愧周旋,未信鸦巢鸡生凤。

此理言浅究深言,意马能调袪恣纵。荆棘太贱任从荒,粟麦本体随他种。

凡夫岂料自家身,开眼如盲堪笑弄。季于乱世遇时平,掌握纵横谁纪颂。

善念入无边,恶也不知痛。

《缘识 其十七》拼音标注

yuán shì qí shí qī
jūn ēn zhòng,
rén xīn zhòng,
wèi zhī gè gè zhòng hé yòng。
sī liàng èr shì yī bān qíng,
xián yú yōu lè jiē xiāng zhǒng。
dà dào bù jiàn shì fēi xīn,
míng lì xiāo chén rú huàn mèng。
zhèn yuán guǎ mèi kùi zhōu xuán,
wèi xìn yā cháo jī shēng fèng。
cǐ lǐ yán qiǎn jīu shēn yán,
yì mǎ néng diào qū zì zòng。
jīng jí tài jiàn rèn cóng huāng,
sù mài běn tǐ súi tā zhǒng。
fán fū qǐ liào zì jiā shēn,
kāi yǎn rú máng kān xiào nòng。
jì yú luàn shì yù shí píng,
zhǎng wò zòng héng shúi jì sòng。
shàn niàn rù wú biān,
è yě bù zhī tòng。