水龙吟 杨花用章质甫韵
(宋代)安道
春闺忒恁愁人,已看尽落红翻坠。杨花更惨,连空映日,撩人情思。
飞过高城,寻来小院,从教门闭。偶蘋风乍定,商量暂住,低飞燕,还扶起。
何处疑花乱玉,几曾堪、髻簪衣缀。兰闺人倦,多愁牵梦,难成易碎。
小玉声喧,晴天雪下,香阶无水。忆辽西何处,神魂荡漾,暗抛红泪。
《水龙吟 杨花用章质甫韵》拼音标注
shǔi lóng yín yáng huā yòng zhāng zhí fǔ yùn
chūn gūi tè rèn chóu rén,
yǐ kàn jǐn luò hóng fān zhùi。
yáng huā gèng cǎn,
lián kōng yìng rì,
liāo rén qíng sī。
fēi guò gāo chéng,
xún lái xiǎo yuàn,
cóng jiào mén bì。
ǒu pín fēng zhà dìng,
shāng liàng zàn zhù,
dī fēi yàn,
huán fú qǐ。
hé chù yí huā luàn yù,
jī céng kān 、 jì zān yī zhùi。
lán gūi rén juàn,
duō chóu qiān mèng,
nán chéng yì sùi。
xiǎo yù shēng xuān,
qíng tiān xuě xià,
xiāng jiē wú shǔi。
yì liáo xī hé chù,
shén hún dàng yàng,
àn pāo hóng lèi。