鹊桥仙(留题安福刘氏园)

(宋代)赵善括

花腮百媚,柳丝千尺,密影丝铺碎日。过云微雨报清明,半天外、烟娇雾湿。当歌有恨,问春无语,笑我如何久客。小园归去又残红,便□地、飞觞尚得。

《鹊桥仙(留题安福刘氏园)》拼音标注

què qiáo xiān ( líu tí ān fú líu shì yuán )
huā sāi bǎi mèi,
lǐu sī qiān chǐ,
mì yǐng sī pū sùi rì。
guò yún wēi yǔ bào qīng míng,
bàn tiān wài 、 yān jiāo wù shī。
dāng gē yǒu hèn,
wèn chūn wú yǔ,
xiào wǒ rú hé jǐu kè。
xiǎo yuán gūi qù yòu cán hóng,
biàn □ dì 、 fēi shāng shàng dé。