鹊桥仙·春光已暮

(宋代)赵师侠

春光已暮,花残叶密,更值无情风雨。斜阳芳树翠烟中,又听得、声声杜宇。血流无用,离魂空断,只挠凄凉为旅。在家谁道不如归,你何似、随风归去。

《鹊桥仙·春光已暮》拼音标注

què qiáo xiān · chūn guāng yǐ mù
chūn guāng yǐ mù,
huā cán yè mì,
gèng zhí wú qíng fēng yǔ。
xié yáng fāng shù cùi yān zhōng,
yòu tīng dé 、 shēng shēng dù yǔ。
xiě líu wú yòng,
lí hún kōng duàn,
zhǐ náo qī liáng wèi lv̌。
zài jiā shúi dào bù rú gūi,
nǐ hé sì 、 súi fēng gūi qù 。