嵩山承天谷又云逍遥谷
(宋代)安道
烟霞直上逍遥谷,路转山遥咫尺迷。已觉洞天分圣境,更疑石磴是仙梯。
霜添红叶黄花好,天与金壶玉柱齐。醉倚西风正南望,暮云烟草一时低。
《嵩山承天谷又云逍遥谷》拼音标注
sōng shān chéng tiān gǔ yòu yún xiāo yáo gǔ
yān xiá zhí shàng xiāo yáo gǔ,
lù zhuǎn shān yáo zhǐ chǐ mí。
yǐ jué dòng tiān fēn shèng jìng,
gèng yí shí dèng shì xiān tī。
shuāng tiān hóng yè huáng huā hǎo,
tiān yǔ jīn hú yù zhù qí。
zùi yǐ xī fēng zhèng nán wàng,
mù yún yān cǎo yī shí dī。