李士宏得芗林五老石于野人

(宋代)赵文

芗林丑石何曾丑,化为五老如此寿。高低俯仰各有意,清润坚贞皆可友。

剜劖刻削巧戏剧,谁为此者鸿蒙叟。铜盆古雅出高丽,玉箸清奇原史籀。

向翁神游渺何许,此物亦落何人手。野人得之安所用,光怪出屋惊田妇。

天生尤物必有属,诗老得之端不偶。不须拄杖穿寒云,几案之间有庐阜。

先生自是五山一,视真庐阜犹培塿。如何得此亦惊喜,便欲赋诗为不朽。

醉僧痴望作怪供,持此或可博升斗。壶中九华竟不得,坡老叹息不离口。

仇池不借王驸马,诗卷纷纷愁逆取。达人著想亦未免,何异儿童贪饼糗。

蛾眉山高隔云雾,此物今知属谁某。世间奇宝虽可玩,鬼夺客偷谁使守。

先生一笑付偶然,吾欲藏之无何有。

《李士宏得芗林五老石于野人》拼音标注

lǐ shì hóng dé xiāng lín wǔ lǎo shí yú yě rén
xiāng lín chǒu shí hé céng chǒu,
huà wèi wǔ lǎo rú cǐ shòu。
gāo dī fǔ yǎng gè yǒu yì,
qīng rùn jiān zhēn jiē kě yǒu。
wān chán kè xuē qiǎo xì jù,
shúi wèi cǐ zhě hóng méng sǒu。
tóng pén gǔ yǎ chū gāo lì,
yù zhù qīng qí yuán shǐ zhòu。
xiàng wēng shén yóu miǎo hé xǔ,
cǐ wù yì luò hé rén shǒu。
yě rén dé zhī ān suǒ yòng,
guāng guài chū wū liáng tián fù。
tiān shēng yóu wù bì yǒu shǔ,
shī lǎo dé zhī duān bù ǒu。
bù xū zhǔ zhàng chuān hán yún,
jī àn zhī jiān yǒu lú fù。
xiān shēng zì shì wǔ shān yī,
shì zhēn lú fù yóu péi lǒu。
rú hé dé cǐ yì liáng xǐ,
biàn yù fù shī wèi bù xǐu。
zùi sēng chī wàng zuò guài gōng,
chí cǐ huò kě bó shēng dǒu。
hú zhōng jǐu huá jìng bù dé,
pō lǎo tàn xī bù lí kǒu。
chóu chí bù jiè wáng fù mǎ,
shī juàn fēn fēn chóu nì qǔ。
dá rén zhù xiǎng yì wèi miǎn,
hé yì ér tóng tān bǐng qǐu。
é méi shān gāo gé yún wù,
cǐ wù jīn zhī shǔ shúi mǒu。
shì jiān qí bǎo sūi kě wán,
gǔi duó kè tōu shúi shǐ shǒu。
xiān shēng yī xiào fù ǒu rán,
wú yù cáng zhī wú hé yǒu。