春阴曲

(宋代)安道

东风吹寒云九有,冻龙迷海乱飞走。雨脚斜拖入遥阜,碧草浮烟满堤口。

春皇妙运造化手,解使江山失妍丑。冷色禁持万花柳,红紫未张春国寿。

愁春织心心怮怮,为花诉冤天听否。晴曦赫赫重阴剖,梦里桃源拚载酒。

《春阴曲》拼音标注

chūn yīn qū
dōng fēng chūi hán yún jǐu yǒu,
dòng lóng mí hǎi luàn fēi zǒu。
yǔ jiǎo xié tuō rù yáo fù,
bì cǎo fú yān mǎn dī kǒu。
chūn huáng miào yùn zào huà shǒu,
jiě shǐ jiāng shān shī yán chǒu。
lěng sè jìn chí wàn huā lǐu,
hóng zǐ wèi zhāng chūn guó shòu。
chóu chūn zhī xīn xīn yōu yōu,
wèi huā sù yuān tiān tīng fǒu。
qíng xī hè hè zhòng yīn pōu,
mèng lǐ táo yuán pàn zài jǐu。