和山水吟

(宋代)赵希逢

七闽佳山水,秀气郁苍苍。秀而为人物,事业亦叵量。我生古瀛州,地匪中州愧。虽然得文公,木舌而金口。自惟禀受不坚申,安得玉肌秋水神。几番分欲躬樵苏,手足况有禹偏枯。禹犹心力导河洛,功业何啻等山岳。予惟食粟类曹交,所至於人成落落。勿谓广之东,安得万人雄。地本不爱宝,赋予由来公。闽广虽异地,人物差可拟。尔来擢伦魁,亦复有人耳。声价压天下,争睹如得凤。泰山一毫芒,更有万丈长。

《和山水吟》拼音标注

hé shān shǔi yín
qī mǐn jiā shān shǔi,
xìu qì yù cāng cāng。
xìu ér wèi rén wù,
shì yè yì pǒ liàng。
wǒ shēng gǔ yíng zhōu,
dì fěi zhōng zhōu kùi。
sūi rán dé wén gōng,
mù shé ér jīn kǒu。
zì wéi bǐng shòu bù jiān shēn,
ān dé yù jī qīu shǔi shén。
jī fān fēn yù gōng qiáo sū,
shǒu zú kuàng yǒu yǔ piān kū。
yǔ yóu xīn lì dǎo hé luò,
gōng yè hé chì děng shān yuè。
yú wéi shí sù lèi cáo jiāo,
suǒ zhì yú rén chéng luò luò。
wù wèi guǎng zhī dōng,
ān dé wàn rén xióng。
dì běn bù ài bǎo,
fù yú yóu lái gōng。
mǐn guǎng sūi yì dì,
rén wù chà kě nǐ。
ěr lái zhuó lún kúi,
yì fù yǒu rén ěr。
shēng jià yā tiān xià,
zhēng dǔ rú dé fèng。
tài shān yī háo máng,
gèng yǒu wàn zhàng cháng 。