翠蛟亭和巩栗斋韵
(宋代)赵彦假
天下名洞天,有山必有水。有杭山水窟,神仙所栖止。
仙人乘云去,玉蛟留潭底。至今雷雨夕,蛟睡时惊起。
爪劈岩石裂,石罅滴乳髓。涓涓泉流出,半垂白凤尾。
风来琴筑响,月照缨络侈。曲折纳深池,彻底清且泚。
筑亭当涧冲,木石相表里。翠壁润含烟,层峰去天咫。
道人幻出奇,指顾犹未已。忽驱蛟走斗,瞬息八百里。
怒气挟奔霆,草木为披靡。儿童惊震掉,面若槁灰死。
达人本大观,谈笑自隐几。须臾群动息,静坐穷物理。
水石本无心,相激一至此。
《翠蛟亭和巩栗斋韵》拼音标注
cùi jiāo tíng hé gǒng lì zhāi yùn
tiān xià míng dòng tiān,
yǒu shān bì yǒu shǔi。
yǒu háng shān shǔi kū,
shén xiān suǒ qī zhǐ。
xiān rén chéng yún qù,
yù jiāo líu tán dǐ。
zhì jīn léi yǔ xī,
jiāo shùi shí liáng qǐ。
zhuǎ pī yán shí liè,
shí xià dī rǔ sǔi。
juān juān quán líu chū,
bàn chúi bái fèng wěi。
fēng lái qín zhú xiǎng,
yuè zhào yīng luò chǐ。
qū zhé nà shēn chí,
chè dǐ qīng qiě cǐ。
zhú tíng dāng jiàn chōng,
mù shí xiāng biǎo lǐ。
cùi bì rùn hán yān,
céng fēng qù tiān zhǐ。
dào rén huàn chū qí,
zhǐ gù yóu wèi yǐ。
hū qū jiāo zǒu dǒu,
shùn xī bā bǎi lǐ。
nù qì xié bēn tíng,
cǎo mù wèi pī mǐ。
ér tóng liáng zhèn diào,
miàn ruò gǎo hūi sǐ。
dá rén běn dà guān,
tán xiào zì yǐn jī。
xū yú qún dòng xī,
jìng zuò qióng wù lǐ。
shǔi shí běn wú xīn,
xiāng jī yī zhì cǐ。