春晓雨
(宋代)真山民
破晓檐花未放乾,披衣和放倚阑干。酿成苔晕地犹湿,老尽莺声风正寒。无客醉敲金镫响,有人睡怯翠衾单。牡丹一夜成消瘦,下却珠帘不忍看。
《春晓雨》拼音标注
chūn xiǎo yǔ
pò xiǎo yán huā wèi fàng gān,
pī yī hé fàng yǐ lán gān。
niàng chéng tái yūn dì yóu shī,
lǎo jǐn yīng shēng fēng zhèng hán。
wú kè zùi qiāo jīn dēng xiǎng,
yǒu rén shùi qiè cùi qīn dān。
mǔ dān yī yè chéng xiāo shòu,
xià què zhū lián bù rěn kàn 。